HANSINGUYEN & FRIENDS
WELCOME TO KHUNG TROI THO NHAC HANSINGUYEN & FRIENDS

Home
TRANG NHAC
VIDEO
HSN & Friends
TRUYEN THO
LIEN HOAN KHUC
PHO CUOI-PHO CUOI
DuongThiLuocGiai
TRANG THO
DacBietGioiThieu
TRANG VAN
LUU BUT
WebsAlbum
GALLERY
GAMES
Am Nhac Viet
Van Chuong Viet















CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI

KHUNG TRỜI THƠ NHẠC

HÀN SĨ NGUYÊN and FRIENDS

 

LƯU BÚT - NHẮN TINĐĂNG BÀI - HỒI ĐÁP - TẢN MẠN - DIỄN ĐÀN


HanSiNguyen and Friends

Đặc biệt giới thiệu

TRANG VĂN

ĐOẢN KHÚC HÀN SĨ NGUYÊN

KHOẢNG LẶNG BẤT CHỢT
ĐÊM CUỐI

oOo






 

KHOẢNG LẶNG BẤT CHỢT

27/9/2005


Mời nghe Audio MP3

 

 

Chị bỗng nhiên cảm thấy đôi chân ḿnh run rẩy, đầu váng, mắt hoa, ngay khi vừa đứng ở những bậc thang xuống máy bay đầu tiên.

 

Cái nắng Sài g̣n chói chang quá, hơi nóng Sài g̣n ngùn ngụt quá. Một tay nắm chặt thanh vịn, chị lảo đảo lê chân từng bước một khó nhọc. Xuống hết thang, bàn chân vừa chạm đường băng phi đạo th́ chị đổ gục xuống. Mọi người hốt hoảng xúm lại quanh chị, định cấp cứu v́ tưởng chị ngất xỉu ... Họ ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt xinh xắn nhợt nhạt của chị giàn giụa nước mắt, họ bàng hoàng khi thấy chị gục đầu hôn lên mảnh đất dưới chân ...  Họ chợt hiểu và im lặng giăn ra, tôn trọng giây phút thiêng liêng ấy ... Một khoảng lặng bất chợt giữa nhịp sống ồn ào, xô bồ, náo nhiệt của đời thường !

 

Đă bao năm rồi anh nhỉ ? Cuối cùng th́ em cũng đă trở về . Gót chân phiêu bồng lưu lạc khắp muôn nơi, được ǵ, mất ǵ ? Không quan trọng những được mất phù vân ấy đâu anh. Nơi nào có một người ḿnh thương yêu trú ngụ th́ đó chính là quê nhà yêu dấu, phải thế không anh ?  Chị th́ thầm.

 

Chị hốt vội một nhúm bụi quê hương, gói gọn vào khăn tay, rồi lặng lẽ, rồi âm thầm hoà lẫn vào đám đông. Chị nao nức đi vội vào pḥng làm thủ tục nhập cảnh, chỉ muốn nhanh chóng làm cho xong những việc ấy, để rời khỏi sân bay. Có lẽ anh đang đợi chị ở ngay trước pḥng khách phi cảng. Anh đă đợi bao năm rồi anh nhỉ ?

 

Chị đảo mắt cố t́m anh giữa đám đông những người chờ đón thân nhân. Có lẽ anh bây giờ đă khác xưa, hẳn là tóc đă điểm sương, hẳn là mắt đă ṃn mỏi, mười mấy năm rồi c̣n ǵ nữa. Ḍng thời gian bào ṃn h́nh hài con người như sóng mài ṃn phiến đá vậy. Ánh mắt chị lấp lánh niềm vui khi nh́n thấy người có dáng vẻ giống anh ... để rồi lại nhanh chóng ngậm ngùi :-“Ồ đâu phải” ... Chị đứng chôn chân ở đó. Không có ai chờ, ai đón tôi ư ? Mắt rưng rưng, chị để mặc cho tâm hồn rơi vào khoảng trống mênh mông vô định.

 

Vào lúc ấy th́ anh đang ở đâu ? Anh cũng đang ở đó. Anh cũng nh́n thấy chị.
Anh giống như một cánh bướm nhỏ bay lượn nhẹ nhàng trên không, muốn đậu lên vai chị, muốn hôn lên má chị, muốn đáp xuống mái tóc chị mà không thể nào đáp được, anh cũng ngậm ngùi y như chị vậy ....

 

Một trận gió mạnh bất chợt nổi lên, cánh bướm nhỏ bị cuốn phăng đi mất về phía cuối chân trời ... 

 

Hàn Sĩ Nguyên

--------------------------------------------

Ngày tháng đong đưa đời gió bụi

Mặc ai xa mă chốn gian trần

 

 

 






 

 

ĐÊM CUỐI
26/9/2005

Mời nghe Audio MP3

 

 

Mới 3giờ sáng cô đă bần thần thức dậy ... Màn đêm bao la đen thẳm ... Bóng tối như vây bủa lấy cô. Một cảm giác trống vắng lạnh buốt len vào tâm tư ... Đường đời gian lao quá, dốc đời cheo leo quá ... Biết nương dựa vào đâu bây giờ.

 

Cô gọi anh : Nói chuyện với em đi ... Nói ǵ cũng được ... Mai em đi rồi ... Có thể là đi măi, đi không có ngày về... Sau này dẫu muốn e rằng cũng không c̣n cơ hội nói chuyện với nhau nữa đâu

 

Anh chiều ư cô, lúc nào anh cũng chiều ư cô cả ... Cái dáng mảnh mai, mong manh như sương khói ấy coi vậy mà tiềm ẩn một uy lực lớn lao ... Chẳng cần phải để rơi nước mắt, chỉ cần vẻ mặt cô buồn hiu một chút anh cũng đủ nao ḷng

 

Đừng buồn bé ạ ... cái ǵ rồi cũng qua đi thôi ... c̣n có Chúa quan pḥng lo liệu cho em mà ... Chúng ḿnh yếu đuối thật, nhưng Chúa th́ mạnh mẽ ...

 

Anh không chủ định an ủi cô, v́ an ủi cũng bằng thừa. Nỗi đau của cô to lớn quá, nói ǵ cũng vô ích . Anh biết vậy, nên không an ủi, chỉ nói chuyện cho cô vui mà thôi.

Anh muốn hát êm êm cho cô nghe, anh muốn daọ một cung đàn ru cô ngủ. Giấc ngủ vốn dĩ là một liều thuốc thần diệu, đủ giúp người ta vơi bớt muộn phiền, quên lăng sầu đời, vùi chôn xót xa, khuây khỏa niềm đau. Nhưng cô không muốn ngủ, chỉ muốn nói chuyện. Anh biết cô sợ cô sẽ một đi không về ! Trong vườn cây Dầu, Chúa cũng cô đơn, muộn phiền, lo lắng, và cần sự có mặt của những môn đồ thân yêu biết bao, huống hồ ǵ một thân xác yếu đuối, một con tim bé bỏng như cô !

 

Anh bảo cô nguớc mắt lên nh́n trời : Đêm đen mênh mông quá, bé thấy không ? Nhưng đây đó vẫn c̣n lác đác những ánh sao khuya ... Nh́n vào đó mà nuôi hy vọng bé ạ ... Đọc thơ cho em nghe nhé :

 

Cắn môi nh́n lên xanh thẳm

Rưng rưng hai đứa ngậm ngùi

Thiên hạ người ta bạc lắm

Chúng ḿnh thương lấy nhau thôi

........................................(Thơ Hoài Phương) 

Chúng ḿnh thương lấy nhau thôi

Chúng ḿnh thương ...

Chúng ḿnh ...

 

Bây giờ th́ cô đă ngủ rồi ...  Ngủ giấc ngủ muộn màng, ṃn mỏi trong nỗi sợ vô biên của cảm giác Tử thần đang đón đợi ...  Bàn tay nhỏ bé xanh xao của cô vẫn nằm gọn trong tay anh ...như bám víu vào một điểm tựa mong manh duy nhất ...

Đêm cuối của họ đấy ...

 

Hàn Sĩ Nguyên

--------------------------------------------

Ngày tháng đong đưa đời gió bụi

Mặc ai xa mă chốn gian trần






REPLY

 

DIỄN ĐÀN
Trang NHẠC - Trang VĂN - Trang THƠ
Truyện Thơ - Liên Hoàn Khúc
HSN and Friends
Đặc Biệt Giới Thiệu



@Copyrights by HanSiNguyen